BÀI DỰ THI: ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP LẮM!

0

CHỦ ĐỀ: THƠ

BÀI DỰ THI
MÃ SỐ: THƠ (78)
Số lượng từ: 848

BÀI 2:

ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP LẮM!

Đất nước mình, đẹp lắm phải không em?

Đã sinh ra những con người thầm lặng

Giặc Covid, vẫn hoành hành tàn độc

Bao nhiêu người phải bỏ mạng, ra đi…

 

Nhức nhối lòng trước những thảm nguy

Mà đất nước phải gồng mình gánh chịu

Bữa cơm chiều, các con nuốt vội

Khoác áo lên đường, con chống dịch: Mẹ ơi!

 

Không phải ngày xưa: Từ trong bom rơi

Em bước ra, giữa cuộc đời bình dị

Chiếc áo Blue – em dịu dàng thùy mị

Bầu sữa căng đầy – em có nghĩ gì không?

Bé – con gửi về quê mẹ xa trông

Con cùng chồng lên đường chống giặc

Xin lỗi mẹ, chỉ một dòng tin nhắn:

“Hết dịch rồi, con về nhé Mẹ ơi!”

Mẹ nhìn con, không nói được nên lời:

Con ráng khỏe, để còn đi chống giặc…

 

Từ anh Công an, đến đội quân tình nguyện

Bám trụ ngày đêm, trên chốt tuyến đầu

Đã bao ngày, giấc ngủ có được sâu

Cơm nuốt vội, bởi bao người chờ đợi.

 

Ôi! Thương lắm những chân tình mở lối

Gieo mầm xanh, lan tỏa đến cộng đồng

Các mạnh thường quân cùng chung sức chung lòng

Từ trái bí, trái cà, cọng rau, miếng thịt…

 

San sẻ cho nhau, từ trong vùng dịch

Cô Tấm đời thường, em đẹp tựa vần thơ

Thương làm sao từ những anh Shipper

Đêm trốn vợ, chỉ đôi dép tổ ong đến cùng đồng đội…

 

Mang từng gói quà từ thiện đến mọi người

Đẹp làm sao những nghĩa cử tuyệt vời

Mười cây số, bốn bếp ăn từ thiện

Quán không đồng có mặt khắp muôn nơi

 

 

Những chủ nhà trọ, những cô sinh viên

Đã khoác lên vai, màu áo xanh tình nguyện

Trắng, vàng, xanh: cùng thoát lên thánh thiện

Hiện thân mình, hai chữ Việt Nam

Đất nước mình: Đẹp lắm phải không em?