CHỦ ĐỀ: THƠ
MÃ SỐ: THƠ (70)
Số lượng từ: 229

TÌNH NGƯỜI TRONG ĐẠI DỊCH

Bạn biết không, có một mùa Vu Lan

Cả nước ta lầm than trong đại dịch

Có người cha đang lâm vào nguy kịch

Ra đi rồi chẳng thấy mặt người con

Có đứa trẻ đang tuổi đẹp như son

Bỗng phút chốc đã chẳng còn cha mẹ.

Nhưng tình người luôn vĩnh hằng có lẽ

Dù chẳng nhiều vẫn san sẻ cho nhau

Từng chén gạo hay mì gói, bó rau

Ta tặng nhau tình người trong đại dịch.

Bao y sĩ đã chẳng màng nguy kịch

Xa gia đình vì tiếng gọi con tim

Hứa với nhau khi đất nước lặng im

Người dân khỏe sẽ trở về đoàn tụ.

Các chiến sĩ trong thời kỳ nghĩa vụ

Hàng ngàn người vào phụ miền Nam

Xa mẹ già, dù khó nhọc cũng cam

Vì miền Nam, vì nhân dân cả nước.

Vu Lan này đã có bao điều ước

Đất nước yên bình, ban phước muôn dân

Để ai ai cũng đoàn tụ người thân

Để mắt mẹ không bâng khuâng chờ đợi

Để cha già không lắng lo, nghĩ ngợi

Để gia đình sum họp lại bên nhau.

Vu Lan năm nay thật buồn biết bao

Nhưng chen chút tình người trao thật ấm,

“Mẹ đợi con, dịch sẽ mau qua lắm

Hết dịch con về, gặp lại mẹ yêu”.