BÀI THI: NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG ĐẠI DỊCH

0

CHỦ ĐỀ: THƠ
MÃ SỐ: THƠ (54)
Số lượng từ: 604

NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG ĐẠI DỊCH

Cuộc đời bãi bể, nương dâu
Nhớ ơn biết mấy “Tuyến đầu” ngày đêm…
Ở nhà ta nghĩ êm đềm
Bên ngoài kia, đá gập ghềnh lắm thay!
Bầu trời gió vẫn heo may
Dưới “Miền đất lạnh” buồn ngây ngất buồn.

Hạ về những hạt mưa tuôn!
Gợi ta nhớ lại “Cội nguồn nhân gian”
Đời người quá đỗi gian nan
Tử sanh – sanh tử ngút ngàn xưa nay!.

Có ai đó! tả bàn tay,
Vững vàng tựa một rừng cây thông già.
“Bàn tay có thể làm ra…
Sức người sỏi đá cũng đà thành cơm”.
Bàn tay dời đổi núi non
Bàn chân quyết định sống còn hay không.

Bước chân hoà với cộng đồng
Chung tay chống dịch, bỏ công quên mình!
Bao chiến sĩ dám hi sinh…
Gác tình phụ tử, gác tình phu thê.
Biết bao Bác sĩ không về
Nhà xưa hiu quạnh, bốn bề tịch liêu.

Tình nguyện viên góp sức nhiều!
Vì tình nhân loại mà liều xông pha
Dấn thân dù phải xa nhà
Tâm tư dõng mãnh cùng là “thân chinh”.

Một lòng một dạ trung trinh
Vì dân, vì nước, vì mình ngày mai.
Ấy! Là những “Bậc kỳ tài”,
Công an, Bộ đội sánh vai tương đồng
Dẫu sức mỏi cũng gắng gồng
Ngày đêm canh chốt phập phồng chẳng than!
Sương đêm lạnh buốt không màng
An ninh yên ổn lại càng hân hoan
Mong dân tuân thủ hoàn toàn,
Thực thi chỉ thị và đoàn kết chung
Mỗi người tự biết khoanh vùng
Bảo vệ sức khoẻ đặng cùng sống vui.

Nghĩ về đại dịch bùi ngùi…
Nỗi đau nhân loại Ta – Người cùng chia
Nguyện cùng sánh bước chẳng lìa!
Thân tuy Tu sĩ sớm khuya tham thiền
Dặn lòng khi gặp trái duyên
Nhớ lời Phật dạy, “não phiền thả trôi”!
Mau mau tìm lối giúp đời
Bằng nhiều phương tiện hoặc lời dạy khuyên
Gom năng lượng tốt Cửa thiền
Lời Kinh cầu nguyện gởi “Miền tai ương”.

Tăng, Ni cất bước lên đường
Đi vào tâm dịch chẳng vương vấn gì!
Khi đi ta biết ta đi
Đi bằng tâm huyết, nào bi luỵ sầu…!
Mong rằng khi ở tuyến đầu
Góp công như một “phép màu thời gian”
Và chư Tôn đức các hàng
Bước theo chân của “ Phật Hoàng” ngày xưa
Nương theo “giáo Pháp Thượng thừa”
Hành trang tải đạo lượng vừa sức thôi!

Bước chân thầm lặng dâng đời
Nhường cơm đến một số người.., chơi vơi!
Hôm nay ngủ ở góc trời,
Hôm mai hiên vắng không người đi qua.
Hoặc là những kẻ làm xa,
Không nơi nương tựa, sống qua tháng ngày.
Hay là những cảnh không may,
Sa cơ lỡ vận, trắng tay gia tài.

Bỗng đâu dịch đến, kéo dài!
Người đi, người ở, kẻ ngoài mộ xanh.
Kiếp người ngẫm quá mong manh!!!
Mấy ai thấu triệt “lá xanh sẽ vàng”
Rồi khi lỡ nhịp cung đàn
Lê thê chân bước lệ tràn xuyến xao

Vu lan lại đến lòng nao!
Oái ăm đợt dịch bùng cao lan tràn
Đồng bào đang phải lầm than
Có người đành một thời gian xa nhà
Mẹ cha vò võ… thiết tha!
Trông mau hết dịch con xa tuyến đầu
Về nhà mẹ đỡ lo âu
Vì con nhuốm bạc mái đầu điểm sương.

Khắc ghi ân trọng song đường
Dù “Tăng” hay “Tục” ta thường lưu tâm.
Bước chân chánh niệm lặng thầm,
Đền ơn Thầy tổ ân cần dạy ta.
Luôn xem bốn biển là nhà
Nơi đâu chân bước cũng là đoá sen.